[HTTCCNVPD_ĐNV] [Băng Thu] Hỉ - Hỉ (Hạ)

Tùy Chỉnh
Chương trước Chương tiếp

Nữ quỷ vận hỉ phục, mặt trắng môi đỏ hé miệng cười khanh khách rồi lao ra khỏi chính điện. Thẩm Thanh Thu tay cầm Tu Nhã thấy vậy cũng mau chóng đuổi theo. Một người một quỷ nháy mắt mất hút trong rừng trúc, chỉ còn thấy đầy những lá bay nhẹ bẫng trong không trung và thi thoảng vút lên vài tiếng sắc lạnh từ lưỡi kiếm.

Yêu nữ bỗng dưng xuất hiện ở Thanh Tĩnh Phong, Thẩm Thanh Thu giao chiến lại không thi triển thuật pháp để khống chế yêu nữ, điều này làm các vị phong chủ vừa mới định thần lại lo lắng thấy rõ. Nhạc Thanh Nguyên như đã lường trước, khoát tay ý bảo họ cứ việc bình tĩnh.

Sau chưa đầy nửa nén hương, Thẩm Thanh Thu quần áo chỉnh tề đã quay lại chính đường. Các vị phong chủ còn chưa kịp lên tiếng làm rõ khúc mắc thì hắn đã nói trước:

"Đa tạ sư huynh và các vị phong chủ. Việc hôm nay Thẩm mỗ thực sự đã phiền mọi người quá nhiều rồi."

"Sư đệ không cần quá đa lễ. Đã coi nhau là người một nhà sao lại có thể khước từ được. Huống chi việc này cũng chẳng có gì quá to tát."

Thẩm Thanh Thu cười haha hai tiếng. "Không có gì quá to tát" là thế này sao. Thanh Tĩnh Phong từ ngoài vào trong sắc đỏ giăng đầy khắp, bài trí rõ ràng là vô cùng trang hoàng nhưng lại không có lấy nửa điểm diêm dúa, có thể cho thấy rõ người thiết kế đã phải hao tổn không ít tâm tư và công sức. Đâm Máy Bay Lên Giời, hảo. Thật không ngờ ngươi lại có con mắt nghệ thuật thế này. Dù hơi ngoài dự tính của ta về độ phung phí nhưng quả thực đã được mở rộng tầm mắt!

"Vậy việc của chúng ta đến đây là xong rồi. Sư đệ cũng mau nghỉ ngơi thôi. Ngày mai An Định Phong sẽ tới để thu dọn sau."

Nhạc Thanh Nguyên nói xong bèn đứng lên ra về, không quên ra hiệu cho các vị phong chủ còn đang ú ớ không hiểu chuyện gì đi theo. Họ cũng mau chóng hiểu ý, lần lượt từng người đứng lên cáo từ rồi lệnh cho đệ tử quay trở về phong, về phần mình thì nối gót các vị trước tiến đến Khung Đỉnh Phong chờ nghe một lời giải thích rõ ràng từ phía Nhạc chưởng môn.

Thẩm Thanh Thu thở nhẹ một hơi rồi ngồi xuống ghế, gọi Minh Phàm vào dâng trà. Ninh Anh Anh cùng bước vào, mặt đầy hớn hở chạy đến bên cạnh sư tôn, vui mừng nói:

"Thế này thì A Lạc sẽ không có gì phải lo rồi. Đệ tử lại thật không ngờ trên đời này cũng có một loại pháp bảo có công hiệu như vậy, lại còn may mắn xuất hiện ngay tại Thanh Tĩnh Phong này nữa!"

"Cái tên Lạc Băng Hà đó... sư tôn người cũng quá chiều hắn rồi!". Minh Phàm tức tối.

Thẩm Thanh Thu cười cười, tay mân mê một sợi dây mảnh màu đỏ trên tay. Cái gọi là bàn tay vàng của nam chính, chẳng phải chính là mọi bảo khí, pháp khí, đan dược dù nghe có không tưởng thế nào ắt cũng phải được tạo ra vì nhân vật chính, phụ trợ cho sự nghiệp làm bá chủ thế giới của nhân vật chính hay sao? Mà vật này - Xích Ti lại chính là một trong số đám kì trân dị bảo đó.

Trong nguyên tác "Cuồng ngạo tiên ma đồ" mà Thẩm Viên vốn đã làm cho nát bét, Lạc Băng Hà sau khi rời khỏi vực thẳm Vô Gian, chế ngự được Tâm Ma kiếm nhưng vẫn không thể tránh khỏi đôi lúc linh-ma khí bị xao động. Trong lúc vẫn còn đang đau đầu vì vấn đề này thì hắn lại vô tình cứu được một tân nương đang chạy trốn khỏi yêu nữ - tân nương này tuy là một thiếu nữ phàm trần nhưng đương nhiên cũng phải thuộc hàng quốc sắc thiên hương. Hỏi ra mới rõ xa giá của nàng trên đường đến phủ tân lang bị yêu nữ quấy nhiễu, ăn chết sạch, chỉ có nàng được nha hoàn bồi giá tâm phúc che chắn mà chạy được đến đây. Dưới hào quang nam chính của mình, Lạc Băng Hà mau chóng nhận ra sự bất thường của yêu nữ, lại ngay lập tức tra hỏi Mộng Ma.

Hóa ra Xích Ti nguyên bản là một sợi tơ hồng xe lỗi của Nguyệt Lão, xui xẻo thế nào lại làm rớt xuống nhân gian. Cặp đôi nào mà bị nó chọn trúng thì không những không vĩnh kết đồng tâm mà còn cùng nhau ụp mặt vào một xô máu chó. Nhẹ thì chỉ chia cách nghìn trùng mà nặng thì đồng quy vu tận. Xích Ti thu thập đủ sinh khí thì mạnh hơn, có thể biến ảo khôn lường và hóa quỷ ăn thịt người để tăng tu vi. Nó nhắm đến các cặp tân lang tân nương bằng cách chặn xa giá giữa đường, ăn hết phu xe nha hoàn rồi đem giam tân nương vào ảo cảnh, giả ngồi vào kiệu hoa, tạo ảo ảnh một đám rước dâu như ban đầu mà về nhà tân lang, đến đêm thì lôi tân nương ra rồi ăn cùng tân lang cho đủ. Nhanh, gọn, lẹ, không quá kinh động. Cuối cùng thì cũng coi là làm tròn nhiệm vụ ban đầu, dù có hơi sai.

Điểm mà Lạc Băng Hà chú ý đến yêu quái này chính là, nếu có thể hấp thụ được nó thì hắn sẽ thực sự chế ngự và hài hòa được cả linh khí và ma khí trong cơ thể.

Đúng là chẳng dây mơ rễ má gì với cái chiến tích huy hoàng của Xích Ti nhưng vì bàn tay vàng của nam chính nên mọi sự đều hợp lí. Hiển nhiên là sau đó sức mạnh của Lạc Băng Hà tăng thêm một bậc, tân nương kia lại vốn là bị gia đình bán cho tên ác bá cường hào trong trấn nên cảm động xin lấy thân báo đáp, gia nhập hậu cung ba ngàn giai lệ của nam chính. Quá hời!

Lần này vì hai giới suýt nữa hợp nhất mà Xích Ti lại may mắn lưu lạc đến Thương Khung Sơn Phái, may mắn hơn nữa bị Thẩm Thanh Thu vô tình phát hiện. Muốn bắt nó cũng không phải dễ dàng gì. Xích Ti nhất định chỉ xuất hiện trong những lễ hỉ và muốn khống chế thì phải ép nó hiện nguyên hình. Mà trong nguyên tác, Xích Ti đứng trước Lạc Băng Hà chính hiệu đã biết đây không phải là người mà nó có thể đấu lại, chưa đầy một hơi thở đã hoảng sợ mà hóa thành sợi tơ đỏ, quy phục hoàn toàn.

Cái loại bá khí này... Băng muội nhà hắn không có!!!

Vậy nên Thẩm Thanh Thu chỉ còn một biện pháp duy nhất. Đánh cho sợ.

Không thể dùng cấm chế giam giữ, không thể thu triển thuật pháp đánh trọng thương. Thẩm Thanh Thu chỉ còn có thể đánh bo cho đến khi nào nó mệt và sợ thì thôi. Cũng may Xích Ti không phải là loại khó nhằn đánh chết không sờn. Chỉ chưa đầy một nén hương nó đã không thể chịu nổi cảnh bị quật tới tấp vào người, ngoan ngoãn quay về nguyên dạng quấn trên tay Thẩm Thanh Thu.

Mặt dày nhờ cậy các vị phong chủ như vậy chính là vì Lạc Băng Hà. Hao tâm tổn sức như vậy cũng là vì y.

Chợt thấy chung trà đã nguội lạnh từ lúc nào, Ninh Anh Anh và Minh Phàm đã lui ra cùng chúng đệ tử đi tập luyện, Thẩm Thanh Thu ngạc nhiên nghĩ rằng Lạc Băng Hà vẫn chưa thoát khỏi được ảo cảnh của Xích Ti hay sao?

"Dù sao thì cũng đã có Mộng Ma tiền bối rồi. Chút ảo cảnh đó có hề hấn gì."

Thẩm Thanh Thu nghĩ thầm rồi rảo bước về phía trúc xá. Mặc hỉ phục đúng là một cột mốc cần có, nhưng hắn vốn đã quen ăn vận thanh nhã, vả lại chuyện cần làm cũng đã xong rồi. Cũng là nên thay đồ thôi. Song áo còn chưa tuột đến hết vai thì đã có kẻ lỗ mãng đá cửa xông vào trúc xá. Thẩm Thanh Thu còn chưa kịp định thần thì đã thấy mỹ nhân chân dài vai rộng, một thân hỉ phục rực rỡ, đầu cài hoa tươi đỏ thắm thở phì phò lao vào, thấy cảnh trước mắt lại đỏ ửng mặt rồi che mắt quay lẹ đi.

Tên nghiệt đồ này, có gì của ta mà hắn còn chưa thấy sao!?

"Sư-sư-sư tôn ngươi mau mặc áo vào đi chứ!"

Nhìn Lạc Băng Hà luống cuống đến tột cùng, Thẩm Thanh Thu nhịn xuống một tiếng cười rồi khoác lại áo, bước đến phía thiếu nữ đang run rẩy xúc động kia ôn tồn hỏi:

"Ngươi cuối cùng cũng thoát ra khỏi ảo cảnh của yêu nữ kia rồi? Không ngờ cũng lại khó khăn đến như vậy."

"Ta chính là đang muốn hỏi sư tôn chuyện đó đây. Rõ ràng là nói sẽ tổ chức hôn lễ rồi mà ngươi hóa ra lại nuốt lời. Nếu ngươi muốn có yêu nữ đó thì cứ việc nói với ta một tiếng giúp ngươi. Lừa gạt ta, để ta cầm chân nó trong ảo cảnh như vậy, sư tôn ngươi vui lắm sao? Thiếu chút nữa ta còn nghĩ là sư tôn muốn tạo chút bất ngờ mừng tân nương về. Ta... ta-"

"Gượm đã."

Thẩm Thanh Thu thần sắc nghiêm trọng, nhìn Lạc Băng Hà đã giận đến tím cả mặt, nói:

"Ngươi không biết?"

"Biết gì cơ chứ?"

Thẩm Thanh Thu á khẩu hồi lâu rồi hiểu ra, thở dài một tiếng, đưa tay lên xoa xoa mi tâm rồi ngồi xuống giường trúc. Ngẫm lại ngày hôm đó, Lạc Băng Hà dường như hồn xiêu phách tán có nghe cũng không lọt, Thượng Thanh Hoa lại như một cái bàn tính lẩm nhẩm tính toán không ngừng. Nào ai chịu nghe hắn nói nốt nửa còn lại của kế hoạch chứ?

Vậy là người biết chỉ có hắn, Nhạc Thanh Nguyên, Minh Phàm và Ninh Anh Anh?

Thẩm Thanh Thu đau đầu không thôi. Khó trách Liễu Thanh Ca và Tề Thanh Thê lại chán chường đến vậy. Khó trách các vị phong chủ lúc ra về lại mắt chữ a mồm chữ o không hiểu chuyện. Khó trách hôn lễ lại được chuẩn bị long trọng cẩn thận vô cùng.

Khó trách Lạc Băng Hà lại rưng rưng sắp khóc như vậy.

Thẩm Thanh Thu thở dài thêm lần nữa. Đưa tay vẫy vẫy Lạc Băng Hà lại gần. Lạc Băng Hà y như một con cún nhỏ ủ dột tiến đến bên chủ, rướn đôi mắt ươn ướt thập phần đáng thương lên ngước nhìn sư tôn. Lại thấy người trước mặt biểu tình khó xử, y sớm hiểu có khúc mắc bèn ngoan ngoãn dụi đầu vào ngực Thẩm Thanh Thu. Ít hay nhiều cũng phải ăn được đậu hủ một phen.

Thẩm Thanh Thu thấy vậy cũng không buồn đẩy ra nữa, bèn xoa nhẹ đầu hắn rồi kể về Xích Ti. Lạc Băng Hà vỡ lẽ, im lặng nghe người phía trên ôn nhu thủ thỉ mà trong lòng dấy lên một cảm xúc ngọt ngào ấm áp.

Người này vẫn luôn nghĩ cho hắn.

Thẩm Thanh Thu thấy có vẻ đã ổn bèn đưa Xích Ti ra. Đúng là pháp khí của riêng nhân vật chính, Xích Ti đã mau chóng tan thành mấy mảnh sáng nhỏ rồi chui vào Lạc Băng Hà. Lạc Băng Hà cảm thấy hai luồng linh-ma khí dường như đã bình ổn lại mấy phần.

"Bất quá nếu ngươi thực sự muốn hỉ sự đến vậy... ta, khụ-, cũng không hẳn là thấy phiền..."

Thẩm Thanh Thu hồi lâu lên tiếng phá vỡ sự im lặng, lại thấy Lạc Băng Hà lắc đầu quầy quậy.

"Không cần thiết, sư tôn. Ngươi đã hứa sẽ mãi mãi ở bên cạnh ta. Ta chỉ cần duy nhất lời này."

Dứt lời y bèn gắt gao ôm siết lấy Thẩm Thanh Thu.

Đúng vậy, là vĩnh kết đồng tâm.

Thẩm Thanh Thu vỗ vỗ lưng Lạc Băng Hà, toan kêu y đứng dậy chuẩn bị một chuyến sang An Định Phong thì lại thấy một bàn tay mờ ám đang lần mò vào trong áo.

"Ngươi-"

"Nhưng dù sao đau lòng vẫn là đau lòng. Sư tôn ngươi phải bồi thường cho ta."

Thẩm Thanh Thu cháy cả cái mặt già, cố gắng giãy giụa một hồi song cuối cùng vẫn phải bại trận dưới tay Lạc Băng Hà, mặc hắn "tham luận" tùy ý.

=======================

*Xích Ti (hàng chế thêm, tình tiết không có trong nguyên tác): sợi tơ màu đỏ

Uhu thật không ngờ là đã xong rồi ;;
Thành thật vô cùng cảm ơn mọi người vì đã đọc và ủng hộ.
Kì thật lúc viết truyện khá là thú vị, đáng ra ban đầu mình không có ý định để ĐN sẽ đi đến độ này, song bỗng dưng lại nghĩ tự tạo thêm vài chi tiết ngoài tác phẩm gốc cũng khá là thú vị?
Chắc cũng không tránh khỏi sạn nhưng mà mình thực sự rất vui ;; nhân tiện thì chibi Băng muội và Sư tôn ver đồ cưới cuối cùng mình cũng hoàn thành xong rồi. Vẽ bằng vector cũng khá mệt, nhưng chốt lại là vui!
Như đã hứa sẽ còn một chương H nữa, mình sẽ cố gắng viết một cách đặc sắc nhất có thể. Cảm ơn mọi người một lần nữa!

(Cập nhật lại cho đỡ sai trái: Không có H đâu =))))


Pattern hoa hòe trên váy mình lấy bên pixiv nha: https://www.pixiv.net/member_illust.php?mode=medium&illust_id=51190867

Còn lại là lấy trên một trang chuyên pattern, cũng lâu rồi nên không mò link lại được... Bữa thấy trên grp nào đó có đăng tranh mình cũng hơi ngạc nhiên. Kiểu "ủa tranh này mà cũng đăng lại được hả haha...." đó đó =))))) 

Chương trước Chương tiếp