[HTTCCNVPD_ĐNV] [Băng Thu] Hỉ - Hỉ (Thượng)

Tùy Chỉnh
Chương trước Chương tiếp

Thẩm Thanh Thu thở dài một tiếng. Cũng đã được mấy năm kể từ cái ngày "giao hòa cứu thế giới" chết tiệt ấy, cuộc sống của hắn giờ đây đã trở thành một chuỗi ngày quanh quẩn. Cứ dăm ba ngày lại trở về Thanh Tĩnh Phong một lần để bàn giao sự vụ cho đệ tử Minh Phàm, có thời gian thì đi thăm các vị phong chủ khác - Lạc Băng Hà bí mật đi theo. Tiếp đó xuống Ma giới rồi ngồi xơi trà nhàn nhã tại trúc xá fake - chờ Lạc Băng Hà giải quyết xong mấy vấn đề của hắn. Rồi lên Nhân giới dạo chơi - xui xẻo thì có lúc Lạc Băng Hà sẽ hứng chí kêu sư tôn mau cùng ta vào tửu điếm nghe thuyết giáo.

Thuyết giáo? Thuyết giáo cái gì? Là một cô nương yểu điệu như nước giọng mềm tựa mây khéo léo đưa tay gảy từng âm trầm âm bổng. Xuân Sơn Hận ôi Xuân Sơn Hận. Tác giả ngươi cũng quá là năng suất đi, cứ tầm vài tuần lại ra một chương, luôn luôn mới lạ, luôn luôn tươi ngon. Lạc Băng Hà và Thẩm Thanh Thu trong này hiển nhiên là chưa có chuyện nào là chưa từng thử qua, từ sinh hoạt hằng ngày đến sinh hoạt trên giường, nặng hay nhẹ đều thử qua hết rồi!

Đều đã thử qua?

Thẩm Thanh Thu đột nhiên nhớ đến một điều gì đó, trầm ngâm một lúc rồi thở dài. Cái ý niệm hằng đêm ám ảnh hắn hồi còn ở thế giới bên kia không ngờ lại tiếp tục theo hắn đên đây. Đã có quá nhiều chuyện xảy ra, Thẩm Viên nghĩ mình đã có thể bỏ lại rồi, song lại không dễ dàng như vậy.

Đúng thế, ý niệm luôn hiện hữu trong hắn - ước mơ mà bao tên con trai đến tuổi đều hằng mong ước giờ đây đang bùng lên dữ dội như Tam Muội Chân Hỏa không tìm được nước Cam Lồ để dập tắt: Ước mơ được cùng thiếu nữ đáng yêu e thẹn mặc áo khỏa, nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái, uống rượu giao bôi. Cứ đêm xuống chăn đơn gối chiếc, Thẩm Viên lòng quặn thắt lại nằm ôm mộng tưởng về ngày đại hỉ của mình, nhà cửa sẽ trang trí ra sao, tân lang tân nương sẽ ăn mặc thế nào, Đâm Máy Bay Lên Giời - liệu còn có thời gian lên diễn đàn war một trận với hắn chứ,...

Thẩm Thanh Thu nghĩ mà suýt trào nước mắt, nhất thời nghẹn ngào nói nhỏ:
"Ta cũng muốn được một lần mặc hỉ phục a..."

Bịch một tiếng, Thẩm Thanh Thu giật mình quay đầu lại. Đập vào mắt hắn là một bọc lớn màu đỏ, ngoài ghi hai chữ to rõ: "Đại Hỉ"

Thẩm Thanh Thu: ...

Hệ thống: [Nhân vật thành công cứu thế giới cùng nam chính, thành công lấp hố nhân vật và cốt truyện, truyện hoàn. Cảm ơn ngài rất nhiều vì đã dốc sức, đây là chút quà cảm tạ từ hệ thống. ]

Thẩm Thanh Thu: ...

Cái con mẹ nó làm thật luôn hả!?

Hệ thống "luôn luôn lắng nghe lâu lâu mới hiểu" hôm nay đang nhàn nhã lựa chọn kí chủ mới bỗng tâm ý tương thông, như nghe được tiếng lòng nức nở của một vị đại nhân nào đó, lần theo mối liên kết dẫn đến cái ID quen thuộc này.

Hệ thống cũng thở dài một tiếng dù không có hơi thở để mà thở. Vị này - Thẩm Thanh Thu thật là đáng thương nha. Ra sức hoàn thành nhiệm vụ ôm chân nam chính để nghịch thiên, mà xui xẻo thế nào lại khiến cái vị ma tôn trong nguyên tác lãnh khốc đem hắn gọt thành nhân côn giờ quay hẳn ba trăm sáu mươi độ thành một tên trung khuyển suốt ngày đem cái đuôi ra vẫy vẫy. Lại còn bị người ta thượng! Đường đường là một thẳng nam không muốn cong vẫn phải cong! Ta vạn phần thông cảm sâu sắc với ngài. Nào, vậy vì sao mà con- à nhầm ngài khóc?

Hệ thống tự lấy làm hãnh diện vì đã làm được việc tử tế trong ngày, lại một lần nữa biến đi để mặc Thẩm Thanh Thu đứng như trời chồng với cái bọc giữa trúc xá.

"Ai da Tuyệt Thế Dưa Leo huynh, ta nghe nói ngươi quay về rồi nên qua hàn huyên chút đây-"

Thượng Thanh Hoa hớn hở kéo cửa
bước vào trúc xá, nhìn người trước mắt ngay lập tức đen mặt lại. Này này này rõ ràng là áo cưới mà!? Thẩm Thanh Thu sao lại cao hứng lên muốn làm gì rồi!? Hay là Lạc Băng Hà lại muốn thử trò mới tạo ý tưởng cho Xuân Sơn Hận!? Hay, hay l-

Không để Thượng Thanh Hoa kịp suy diễn điều gì tệ hơn nữa, Thẩm Thanh Thu tiếp lời hắn, bèn sạch sành sanh xổ hết tâm tư đã giấu kín nhiều năm, thuận lại chuyện hệ thống vừa ghé qua khi nãy rồi việc hắn hạ quyết tâm đến độ nào để mặc thử đồ. Nghe xong, Thượng Thanh Hoa bày ra bộ mặt đồng cảm vô cùng, vỗ vỗ vai hắn rồi nói:

"Đã đến nước này rồi thì cứ giao cho ta. An Định Phong nhất định sẽ chu toàn mọi sự."

Thẩm Thanh Thu còn chưa hiểu hết lời hay ý đẹp của Thượng Thanh Hoa thì bỗng nhiên rùng mình bởi một luồng gió lạnh tràn vào. Lạc Băng Hà như đông cứng tại chỗ, nhìn sư tôn hắn trước giờ chỉ ăn mặc một màu thanh nhã lúc này vận y phục đỏ sậm kiều diễm, tóc tai còn chưa kịp chỉnh lại, bung xõa tuôn dài một dải đen nhánh đối lập, lại thêm một Thượng Thanh Hoa hai tay nắm chặt bả vai của sư tôn y.

Quả thật là nóng cả con mắt.

Lạc Băng Hà toan động thủ thì Thượng Thanh Hoa đã lập tức phản ứng nhanh hơn, thoắt cái dang rộng tay ra chắn giữa y và Thẩm Thanh Thu. Cái vẻ khép nép sợ sệt hằng ngày trưng ra giờ không thấy đâu nữa mà thay vào đó là một luồng khí kiên định vô cùng, như muốn ép người trước mặt quỳ xuống...

...tụt quần ra, để phụ thân tét cái mông ngươi đồ phản tử! Ngươi bức con người ta đến chừng này rồi mà vẫn không chịu ăn hỏi cưới xin, thế này còn ra thể thống gì nữa!

"Băng ca ngươi nghe cho rõ đây! Theo ý nguyện của sư tôn ngươi, An Định Phong sẽ bàn với các phong khác để cùng giúp đỡ. Nội trong một tuần nữa, tổ chức ăn hỏi hôn lễ đàng hoàng!!!"

Thượng Thanh Hoa dùng hết sức bình sinh hét nguyên một tràng dài. Chim chóc bay loạn, Minh Phàm và Ninh Anh Anh đứng trước trúc xá tá hỏa, Liễu Minh Yên bỗng cảm thấy cả người sục sôi, mười vị phong chủ còn lại đồng loạt hắt xì một cái, Thiên Lang Quân nảy hứng thú ngâm một đoạn Xuân Sơn Hận. Mà hai vị đương sự thì lại không có phản ứng gì, cuối cùng đồng loạt nhìn về Thượng Thanh Hoa.

Chương trước Chương tiếp