- Rhakayn Lol Darkin The Boy Meo Con 1

Tùy Chỉnh

Trời đã khuya, Zed sắp xếp lại đống giấy tờ, y mệt mỏi đứng dậy, dự định tắm một cái rồi đi ngủ. Chợt nghe có tiếng vật sắc nhọn cào vào cửa, khá bé nhưng y là ninja lão luyện, chút thanh âm đó không thể lọt qua tai. Thủ sẵn vũ khí trong tay, Zed nhẹ nhàng bước đến cửa, thông qua ánh trăng chiếu lên khe cửa bên dưới, y thấy có một bóng đen bé bé xinh xinh đang tựa vào cửa lớn.

Kích cỡ đó có lẽ không nguy hiểm. Zed nghĩ, nhưng cẩn thận vẫn tốt hơn, y áp tai vào cửa, nghe được một tiếng Meo~ rõ rệt, thông báo cho y biết thứ ngoài cửa là cái gì.

Zed lập tức mở cửa, cái bóng đen trước mặt y vừa nhỏ vừa tròn, một viên cầu màu đen huyền, nếu không nhờ có ánh trăng, nó lẩn vào bóng tối chắc chắn khỏi phát hiện. Quả cầu nhỏ kia đang dựa vào cửa lớn mà cào, không ngờ cửa lại đột ngột mở liền mất đà lăn luôn đến bên cạnh chân Zed. Nó 'meo' tỏ vẻ khó chịu vì bị ngã, sau đó ngước cái đầu nhỏ lên nhìn y, một đôi sapphire to tròn long lanh nhìn chằm chằm Zed.

"Anh bạn nhỏ." Zed trời sinh khó cưỡng lại mấy thứ bông xù bán manh thế này, y liền đưa tay ôm nó vào lòng, lông mèo nhỏ vừa xù vừa mềm sờ rất thích "Mi sao lại lạc vào đây thế?" Mèo nhỏ lại 'meo meo', cái chân be bé với đệm thịt mềm mại chà chà vào mặt y, không chịu nằm yên mà cứ vùng vẫy. Cái đuôi xù ngắn ngủn vung vẩy lung tung, vì nó là mèo con nên chẳng làm được gì nhiều lắm.

"Yên nào." Zed gãi cằm nó, con mèo lập tức yên phận, sung sướng hưởng thụ, nó còn phát ra tiếng rù rù ở cổ họng "Mi lạc à? Mèo nhỏ? Lạ thật, ai lại thả mèo vào đây chứ? Mà Kayn còn chưa về. Cái thằng này, đã bảo đừng có đi với đám nữ nhân kia rồi mà."

Mèo con lại 'meo' lên một tràng, Zed cúi đầu nhìn, hình như bên má phải mèo nhỏ dính cái gì đấy, nghĩ là nó đi lung tung nên dính bẩn, y bèn đem nó vào phòng cho sáng sủa hơn để quan sát. Zed đặt nó lên bàn làm việc, đèn soi được toàn bộ thân hình của nó, một con mèo đen tuyền không tỳ vết, có điều bên má phải nó dính gì đó màu xanh lam. Zed lấy tay sờ thử chỗ đó, không thấy có gì lạ, đám màu xanh đó chỉ là lông mao nhưng khác màu thôi. Nhìn kỹ lại con mèo, Zed đột nhiên có cảm giác nó giống Kayn. Y cười, Làm gì có chuyện đó chứ. Thằng nhóc sao biến thành mèo được. Trừ phi... Zed chợt nghĩ ra gì đấy, y giật mình nhìn con mèo với ánh mắt khó tin, y tự lắc đầu xua đi cái suy nghĩ đó. Sao lại như vậy được. Nhưng cái đám nữ nhân đó cũng bất thường lắm... Zed nhìn con mèo nhỏ, trong lòng rối bời, y đột nhiên hỏi "Kayn?"

Mèo nhỏ nghe thế hai mắt sapphire liền sáng, nhảy cẫng lên như bắt được chuột, 'meo meo' liên tục có thể nghe ra giọng điệu nó rất hưng phấn, cái đuôi bé xíu cũng vung vẩy biểu hiện thái độ của nó "Meo meo meo~~"

Zed đột nhiên rất muốn đi tìm đám nữ nhân kia hảo hảo bàn chuyện nhân sinh.

---
Cửa mở, người đi vào không phải Kayn như Rhaast mong đợi, mà là sư phụ của y, Zed. Hắn liền tỏ vẻ bất mãn "Kayn chưa về. Ngươi tới làm gì?"

Những tưởng tên ninja sẽ lại phun độc như ngày thường, ngược lại, Zed dùng ánh mắt phức tạp nhìn cái lưỡi hái khiến Rhaast thấy lạ, hắn dời tầm mắt lên Zed thì thấy trên tay tên ninja hình như có vật gì đó. Rhaast đưa mắt quan sát kỹ hơn thì thấy một cục bông xù màu đen có hai cái tai nhỏ cùng hai hòn bi sapphire nhìn hắn chằm chằm. Một con mèo? Hắn nghĩ. Nó có đôi mắt khá đẹp, rất giống y, ồ giống thằng nhóc nào đó đi chơi còn chưa về bỏ hắn lui cui một mình ở đây.

"Mới tậu thú cưng à?" Rhaast chọc.

"Im mồm và nghe ta nói đây." Zed thở dài, mặc dù y đã chiêm nghiệm cái câu 'bất cứ thứ gì cũng có thể xảy ra' nhưng để giải thích với người khác một chuyện khó tin thế này, y tự nghĩ cũng thấy bản thân mình bị điên. Y hít một hơi thật sâu, nói "Đây là Kayn." đồng thời đưa con mèo ra.

Đúng như dự đoán Rhaast liền tặng Zed ánh mắt 'não ngươi chập mạch rồi hả', nhưng cũng nghiêm túc quan sát con mèo được đưa lại gần mình. Đột nhiên con mèo vươn vuốt quẹt một phát vào mặt hắn, tiếng móng mèo cà vào kim loại trên lưỡi hái phát ra nghe rất đau tai, Zed nhíu mày.

"Cái đ*t cụ!!" Rhaast chửi thề, dù ở dạng lưỡi hái không có tổn thương da thịt nhưng đích xác bị cào vào mặt cũng không dễ chịu chút nào "Con mèo chết bầm này!!!" Hắn hằm hè, chực chờ xông tới đập con mèo kia.

Zed thấy mèo nhỏ tấn công Rhaast nhưng không kịp ngăn, đành kéo nó về lòng trước khi tên điên kia kịp tấn công, y cúi đầu nhìn mèo nhỏ, trên mặt nó hình như là biểu tình đắc ý? Zed nhìn mèo rồi lại nhìn Rhaast, cái kiểu sừng sộ này càng khiến y tin mèo nhỏ là Kayn bị biến thành, chứ một con mèo bình thường làm sao có biểu cảm phong phú như thế này được.

"Ta nói Kayn chính là mèo nhỏ này." Y nhắc lại "Đáng lẽ giờ này nó phải về, thay vào đó con mèo này xuất hiện và khi ta gọi tên nó thì nó đã biểu hiện rõ ràng ý tứ xác nhận."

"Ngươi nghĩ vậy?" Rhaast ngờ vực hỏi, vẫn liếc con mèo nhỏ đang liếm vuốt.

"Ngươi nhìn kỹ bên má phải của nó xem." Zed chỉ vào lớp lông xanh trên mặt mèo nhỏ "Đây là lọn tóc lai màu lam của Kayn. Ngoài nó ra thì cả cái lục địa này chẳng ai có đâu!"

Rhaast nghe vậy liền nghiêm túc suy nghĩ, hắn chăm chú nhìn mèo nhỏ quả thật thấy túm lông màu xanh lam trải dài từ phần trên mắt phải xuống tới má, đôi mắt sapphire ngẩng lên nhìn hắn chằm chằm cho hắn cảm giác rất quen thuộc. Lý nào lại như thế?

"Coi như ta tin lời ngươi." Rhaast nói "Biết nguyên do không?"

"Nó đi với đám nữ nhân kia." Zed thở ra "Chắc chắn mấy bả biết." Mèo nhỏ trong lòng đột nhiên 'meo' một tiếng, Zed cúi đầu nhìn thì thấy nó mở miệng ngáp dài, lộ ra bốn cái răng nanh bé xíu "Ta qua thông báo cho ngươi vậy thôi, có chuyện gì mai tìm Syndra tính sổ."

"Để nó ở lại đi." Rhaast đơn giản nói. Zed tặng hắn cái nhìn không mấy tin tưởng, tại sao lại thế thì khỏi nói đi, hôm nọ y rõ ràng nghe thấy tiếng động... "Đây là phòng nó!" Hắn không kiên nhẫn thêm vào và mèo nhỏ gật đầu phụ hoạ.

Zed không muốn buông ra mèo nhỏ mềm mại trong tay, nhưng tên kia nói đúng, y còn việc phải làm. Vừa rồi biết đây là Kayn đã thu nhỏ thành mèo con không có khả năng phòng vệ, bản năng làm mẹ (?) bỗng dưng trỗi dậy muốn ôm luôn về phòng giữ khư khư. Nhưng mèo nhỏ đã kháng nghị, bắt đầu vùng vẫy trong tay y, y đành buông nó xuống giường, tiếc nuối rời đi. Zed vừa đóng lại cửa, Rhaast mới dời toàn bộ chú ý lên người mèo nhỏ đang co lại thành cục banh đen tuyền trên chiếc giường trắng muốt, nổi bật vô cùng. Hắn hoá thành người, chống cằm nhìn nó thiu thiu ngủ. Rhaast vươn tay xách phần gáy mèo nhỏ lên, đánh thức nó, mèo nhỏ khó chịu 'meo' kháng nghị, định vươn vuốt cào hắn nhưng xui xẻo tứ chi ngắn ngủn không với tới đành bất lực mặc hắn bày trò. Rhaast cười trước nỗ lực của nó, nhéo cái má phúng phính đầy lông của mèo nhỏ, nó lại 'meo' kháng nghị. Thanh âm non nớt mềm nhũn rơi vào tai hắn như cọng lông vũ gãi đúng chỗ, Rhaast thấy bụng ngứa ngáy, gãi cằm nó. Chỉ có thế mèo nhỏ nằm yên hưởng thụ đãi ngộ, bật lên tiếng rù rù.

"Thật đáng yêu." Rhaast thì thầm, ôm mèo nhỏ vào lòng, nằm xuống, nó rúc trong cánh tay săn chắc của hắn co thành cục banh, đuôi ngắn vẫn ngoe nguẩy "Ngươi thật là Kayn chứ?"

Mèo nhỏ vốn đã nhắm mắt nghe hắn hỏi thì mở ra, đôi sapphire quen thuộc Rhaast luôn nhớ rõ nhìn chằm chằm hắn. Mèo nhỏ 'meo~' một tiếng, cái đầu nhỏ liền gật biểu thị ý tứ.

"Hmm, ngươi hợp với hình dạng này đấy." Rhaast cười "Nhỏ bé, cứng đầu, thích xù lông."

"Méo!!"

"Ha ha ha~ ngươi còn chối. Rõ ràng lúc nào cũng xù lông, giờ lại càng đúng."

"Meo méoooo!!" Mèo nhỏ dựng cả lông lên, xoè móng cào vào tay Rhaast mấy đường.

"Thằng nhóc này!!!" Rhaast rít lên, nắm gáy mèo nhỏ xách lên "Dám cào ta?!"

Mèo nhỏ nghênh mặt, biểu thị ý tứ 'ta thích thì cứ cào đấy thì sao', hai cái chân nhỏ khoanh trước ngực, một hành động chỉ thuộc về con người. Cái kiểu vênh vênh tự đắc hay thách thức kia đúng là Kayn, Rhaast giờ phút này không còn nghi ngờ gì nữa, con mèo hành động vô cùng nhân tính, vô cùng giống thằng nhóc, nhất là cái phần lông khác màu kia. Nhưng mà Kayn ngày thường vốn đã kém hơn hắn về ngoại hình, giờ biến thành mèo, độ đe doạ của nó bị thu nhỏ còn thảm hơn, Rhaast dễ dàng nắm nó trong tay tuỳ ý chơi đùa. Nghĩ vậy tâm tình hắn tốt hơn, mấy dấu cào này coi như không tính là gì, nhưng bị cào mãi cũng không dễ chịu đâu.

"Ngươi còn cào nữa, chờ biến lại thành người coi ta làm chết ngươi không." Một lời đe doạ được phun ra, mèo nhỏ liền rụt cổ lại, rên ư ử, mở to đôi mắt sapphire nhìn hắn "Ồ giờ ngươi tỏ vẻ tội nghiệp à?" Rhaast hừ lạnh, nhưng lại không thể từ chối đôi mắt long lanh đó "Vậy ngưng cào ta đi."

"Meo." Mèo nhỏ kêu nhẹ, đôi mắt uỷ khuất nhìn hắn trách móc rằng hắn đã chọc nó trước, nó chỉ phản kháng thôi a.

"Được rồi." Rhaast vỗ mặt, hoàn toàn đầu hàng trước đôi mắt tội nghiệp kia "Không chọc ngươi nữa. Không cào cấu nữa. Được chứ?"

"Meo~~" Mèo nhỏ le cái lưỡi hồng bé xinh liếm tay hắn lấy lòng, Rhaast cảm giác có gì đó nổ long bong trong đầu, nhưng hắn nhịn xuống, đặt mèo nhỏ lên lồng ngực mình, nhẹ vuốt đầu nó.

"Ngủ đi. Mai chúng ta sẽ tìm cách giúp ngươi trở về hình người."

"Meo~~"

---
Sáng sớm hừng đông ló dạng, người người bắt đầu thức dậy làm việc. Trong tiểu viện ở cuối hành lang, có một phi nhân loại cao lớn đang ngâm mình dưới hồ nước, ánh mắt đỏ rực hưởng thụ nhìn chằm chằm một con mèo đen nhỏ đang đứng bên bờ hồ, do dự có nên nhảy xuống hay không với cái hình thể nhỏ bé của nó. Mèo nhỏ chần chừ mãi, cứ vọc vuốt vào nước lại cảm thấy không xong, ngẩng đầu kêu 'meo meo' uỷ khuất với tên kia.

Rhaast thất đức cười, sau mới vươn tay túm đám lông ở cổ Kayn xách lên rồi đặt vào nước, mèo nhỏ ngay lập tức vùng vẫy như sắp chết đuối đến nơi khi chân nó không chạm được đáy.

"Yên nào!" Rhaast nói "Mèo sợ nước, nhưng bản chất ngươi đâu phải mèo. Đứng lên xem."

Kayn do dự cố vươn móng bám vào tay Rhaast đang xách lông cổ y lên nhưng tứ chi ngắn ngủi với không tới đành ậm ực nghe theo, y thả lỏng hai chân sau, duỗi thẳng ra và bất ngờ chạm phải bề mặt cứng cáp. Lúc đó Rhaast thả gáy y, hai chân trước cũng chạm xuống, mặt nước ngập vừa qua khỏi bốn chân, đủ để y rửa lông và không khiến y hụt chân. Kayn vui vẻ 'meo' mấy tiếng rồi bắt đầu liếm lông. Rhaast đảo mắt "Còn nghĩ ngươi sẽ tự kéo xà phòng với khăn tắm chứ." Kayn nghe thế ngừng liếm, quay đầu nhìn nơi đặt xà phòng và khăn tắm, tự nhìn bản thân mình, khóc thầm.

Lẽ ra nhảy xuống nước sẽ không đáng sợ như thế vì đây là phòng tắm, không phải sông hồ hay biển, nhưng với kích thước mèo con nhỏ bé này đó là vấn đề nghiêm trọng, tứ chi không quen thuộc khó điều khiển, lỡ chẳng may rớt xuống cái bồn tắm nhỏ thôi cũng đủ khiến y hoảng loạn rồi. Dám xuống hồ tắm là đã can đảm lắm rồi, giờ còn bảo y bơi ngược ra lấy khăn với xà phòng rồi bơi trở ra á?! Y thà chết còn hơn nhé! Vừa nãy Rhaast xách y lên, chỉ chạm nước có chút y đã sợ đến xù lông cả rồi. Thật sự quán tính thành mèo đã chiếm đa số a. Nhưng Kayn quyết định mặc kệ, tiếp tục sự nghiệp làm sạch lông bằng lưỡi, dù gì mèo không đến nỗi dơ bẩn như những sinh vật khác, lưỡi mèo hoàn toàn có chức năng thay thế bông chà người đó, chưa kể y có ý thức của người, cũng không ngu ngốc đến mức đi lăn lộn trên đất cho bẩn lông hay gì. Rhaast không hổ ở cạnh y lâu đến mức biết y cần gì, liền xối chút nước vừa đủ lên người y xem như phụ trợ công tác làm sạch, Kayn hài lòng 'meo' một tiếng.

Rhaast nhếch miệng cười, tay đặt trên cổ Kayn bắt đầu gãi, mèo nhỏ thích thú, tiếng 'meo' dần trở thành rừ rừ khi hắn di chuyển lên gãi sau hai cái tai tam giác nhỏ trên đỉnh đầu y bằng những ngón vuốt dài điêu luyện. Kayn nhắm mắt hưởng thụ, ngẩng đầu vui thích vì những ngón vuốt kia bắt đầu ve vuốt cằm y. Hưởng thụ đãi ngộ một hồi còn muốn nhiều hơn, Kayn dụi đầu vào lòng bàn tay Rhaast đòi hắn hãy làm lại lần nữa, Rhaast cười vui vẻ và đáp ứng. Ngay lúc đó, Kayn vì thích thú đến quên trời đất mà nghiêng người, chân liền hụt khỏi mặt phẳng bên dưới, lập tức té nhào xuống nước, 'tõm' một tiếng rõ to.

Kayn hoảng sợ kêu lên một tràng 'meo meo' thảm thiết, bốn chân đạp liên tục vào nước cỡ nào cũng không tìm được chỗ đứng, Rhaast giật mình bởi động tác của y, nhanh chóng bế y lên đặt trở về lòng mình, có điều lần này hắn ôm gọn trong tay, không buông ra nữa, vuốt ve y an ủi.

"Chậc. Vì sao nhỏ đi lại mỏng manh như vậy?" Rhaast tặc lưỡi đánh giá. Kayn run rẩy cả người cố gắng bình tĩnh lại, lông thấm nước liền xẹp xuống lộ thân mèo nhỏ gầy ốm, yếu ớt 'meo' đáp trả. Làm như ta muốn vậy.

"Vậy ta sẽ bảo hộ ngươi, coi sóc ngươi, được chứ?" Rhaast nghiêng đầu nhìn y, cười nhẹ, nói một câu như thể hắn hiểu tiếng 'meo' kia. Kayn ngây ngốc vài giây, sau đó bất ngờ bị búng cái trán "Ngươi vẫn là trẻ con. Tất nhiên cần người trông coi chứ~" Rhaast cười, ngữ điệu đùa cợt rõ ràng làm Kayn tức đỏ mặt, may mắn nhờ bộ lông đen tuyền nên thành công che được.

Lại bị hắn đùa giỡn!! Kayn gào thét trong lòng, chỉ có thể phát ra mấy tiếng 'meo meo' phẫn nộ, kết hợp bộ dạng mèo nhỏ xinh thì chẳng có tý đe doạ nào, ngược lại còn chọc cười Rhaast không thôi. Kayn xấu hổ tức đến bốc khói đầu, quyết định ngoảnh mặt đi không thèm nhìn mặt hắn, chỉ chừa lại cái đuôi nhỏ thẳng tắp kiêu ngạo.

Rhaast cười trầm thấp, nghiêng đầu chống tay bên thành bờ "Giận dỗi à? Còn không đúng sao?! Ngươi hay hấp tấp, nóng nảy, không chu tính kỹ càng, dễ hỏng chuyện, rõ ràng chỉ là một đứa nhóc mới lớn." Mèo nhỏ càng nghe càng phẫn hận, cái đầu be bé ngẩng cao, đuôi ngắn vung tới vung lui khó chịu "Chính vì thế có ta ở cạnh giúp ngươi, bảo hộ cho ngươi, còn dám giận dỗi." Hắn lại vươn tay gãi gãi sống lưng chỗ gần đuôi mèo, nơi đó là chỗ mèo thích nhất, quả nhiên Kayn không tự giác nằm yên duỗi người thẳng ra mặc hắn vuốt, miệng phát ra tiếng rừ rừ rõ to, giận dỗi vừa rồi đều vứt hết sau đầu.

Cứ thích tạc mao. Rhaast cười thầm, chợt động tác trên tay khựng lại khi Kayn duỗi hai chi trước ra, vô tình vô ý chạm vào chỗ nào đó. Mắt Rhaast phút chốc bỗng tối sầm.

Kayn đang hưởng thụ vuốt ve, hai chân duỗi về phía trước đụng phải gì đó không để ý, sau thấy lực đạo dễ chịu trên lưng biến mất, uỷ khuất quay đầu 'meo' kháng nghị, thấy mặt Rhaast lộ ra vẻ nguy hiểm. Y bất giác rụt cổ, hai chân trước động một chút mới nhận ra y đang đụng cái gì đó, biểu cảm của Rhaast càng khó coi hơn. Giờ phút này như có sét đánh ngang tai, Kayn đang nằm trên bụng của Rhaast, đây rõ ràng một dàn tám khối cơ bụng săn chắc ngay dưới đệm thịt sờ thích vô cùng, y đưa lưng về phía hắn, đầu hướng xuống, vậy có nghĩa, thứ chân trước y chạm phải lại khiến Rhaast vặn vẹo như thế chỉ có thể là...

Biết đáp án đầu Kayn bùm một cái bốc khói, nếu không có bộ lông đen mềm mại che phủ liền lộ ra cả gương mặt đỏ như trái cà chua chín của y rồi. Kayn động cũng không dám, lúng túng không biết làm gì thì Rhaast đã túm gáy y xách bỏ lên bờ, chẳng nói chẳng rằng đứng lên khỏi hồ, thản nhiên bước ra ngoài, lúc đến cửa còn quay lại ngoắc y "Không đi, còn muốn ở đấy đến bao giờ?" Kayn như bừng tỉnh khỏi mộng, thất tha thất thiểu chạy theo. Vừa rồi Rhaast đứng dậy, không quấn khăn đi ra, y ở dưới đã thấy thứ đồ sộ kia, mặt nóng đến mức luộc được trứng mém nữa bất tỉnh, thật đáng sợ. Đây không phải lần đầu y nhìn thấy tính khí của hắn cũng như quan hệ cả hai đã vượt ngưỡng bình thường, nhưng là...y không tránh khỏi suy nghĩ ngại ngùng.

Á đậu má ngươi ngại ngùng cái rắm! Cái gì cũng thấy cũng bị nhìn bị ăn hết trơn rồi còn ngại qué gì chứ! Mặc dù tự nhủ là thế, nhưng ngại thì vẫn cứ ngại~ Bước ra ngoài, Rhaast đã mặc quần, hắn dùng khăn bông bao bọc lấy Kayn còn ướt sũng chậm rãi lau khô. Y kêu lên một tiếng biết ơn và thả lỏng người.

"Tại sao không giũ bớt nước?" Rhaast hỏi, Kayn ngây người một lúc chỉ 'meo' một tiếng. Đánh chết y cũng không nói vì mải nhìn dáng người hoàn mỹ của Rhaast mà quên mất y vừa bị nhúng ướt người và cần phải giũ nước khỏi lông. Ngại chết mẹ! "Xong. Khô rồi đấy." Rhaast nói và đặt y xuống, để trước mặt y một chén sữa vừa đúng kích thước của mèo hắn đã lấy lúc đi ra "Lót bụng trước, chốc nữa đem ngươi đi."

Kayn 'meo' một tiếng, đi lại cúi đầu lặng lẽ uống sữa, thật lạ y bỗng thấy nó ngon, có lẽ vì mèo luôn thích sữa chăng?! Ngày thường y rất ít đụng đến loại thực phẩm này, giờ lại uống lấy uống để. Chén cạn, Rhaast bế Kayn, mèo nhỏ nằm gọn trong cánh tay to lớn của hắn ra khỏi phòng, hướng thẳng đến chỗ Zed, tên ninja đã đứng chờ sẵn. Zed thấy thân hình to lớn của Rhaast đi tới, trên tay ôm con mèo nhỏ, liền tiến lên vươn tay định ôm nó, nào ngờ Rhaast lùi về, tay Zed dừng giữa không trung. Y nhíu mày nhìn hắn.

"Đi." Rhaast chỉ phun ra một chữ, lướt qua Zed hướng về phía phòng khách. Zed khó chịu vì tên Darkin giếm quá kỹ học trò của y, vừa hài lòng mà cũng vừa bất mãn. Y là sư phụ nó y cũng phải được vuốt ve chứ, mèo nhỏ lông xù dễ thương cơ mà. Vì cái lý gì hắn lại giữ nó kỹ thế kia?! Kayn ngẩng cái đầu nhỏ nhìn y qua vai Rhaast, đôi mắt lam to tròn nhìn y chằm chằm phần nào làm Zed dễ chịu hơn, bước chân nhanh nhẹn lên. Cả hai đến phòng khách, không có người, ngoại trừ......hai con mèo. Một con màu đen và một con màu trắng xù, cùng giương mắt nhìn hai người mới đến, sau lưng bọn nó là cái túi nhỏ trong suốt có chứa một lọ thuốc.

"Syndra, Akali." Zed nhàn nhạt nói, chính y cũng chẳng ngờ lại có chuyện như thế này xảy ra.

Hôm Kayn bị hoá mèo, y đi với đám nữ nhân đến phòng sinh hoạt chung của họ làm thí nghiệm gì đó, không may xảy ra một vụ nổ nhỏ, thế là cả đám nữ cùng Kayn biến thành mèo, thật vất vả tìm đường quay về. Đám nữ ở lại phòng thí nghiệm cố điều chế loại dược đảo ngược quá trình, nhưng do nóng vội đã thất bại, tuy nhiên ít ra cũng có thể nói được tiếng người. Giờ làm lại, coi như đã thành công hơn.

"Thuốc đấy, nhưng tôi không biết nó có tác dụng ngay hay không." Syndra dùng cái chân mèo đẩy túi đựng lọ thuốc lên trước, cái giọng nữ uy quyền ngày nào bị thu nhỏ hoà hợp tiếng mèo nghe rất buồn cười.

"Ý cô là sao?" Zed nhíu mày không vui.

"Tuỳ người nó sẽ có tác dụng khác nhau, ví dụ người uống xong sẽ biến về ngay, người thì phải 1 tiếng mới biến về, có người thì 1 ngày." Syndra và Akali cười khổ nhìn nhau "Không biết được."

"Nhưng mấy cô đã chế ra nó mà?"

"Không, thuốc biến hình này không phải bọn tôi chế, nó đã ở đấy lâu rồi, nên lúc bọn tôi cố tìm công thức đảo ngược đã phải mất khá nhiều thời gian, đó là lý do thuốc có tác dụng khác nhau. Lão Gia lại vắng mặt từ hôm qua đến nay, không thì bọn tôi đã nhờ giúp rồi."

Cả phòng im lặng, nhìn nhau, không ai nói gì, âm thanh duy nhất cũng chỉ có tiếng sột sột liếm lông. Giải thích xong sự tình kiêm đưa thuốc giải thì hai má mèo ngoảnh đít đi về, Zed cũng quay lại làm việc, còn mỗi Rhaast chẳng có gì làm đành đem Kayn về phòng, tất nhiên không quên đưa thuốc cho y uống. Đúng như Syndra cảnh báo trước, tác dụng phụ thuộc vào mỗi người, Kayn dùng xong chẳng hề có biến chuyển gì, vẫn ngồi đó liếm mép như không. Rhaast chống cằm nhìn con mèo nhỏ, thở dài. Coi bộ phải chờ vậy.

Vì sự cố này mà Summoner's Rift không thể hoạt động, hầu hết tướng nữ đều bị biến đổi, chưa bao giờ có một trận đấu nào lại toàn tướng nam nên tất cả đồng ý đình chỉ hoạt động cho đến khi mọi truyện trở lại bình thường. Đám người triệu hồi tỏ vẻ phẫn nộ vô cùng vì liên tục xảy ra mấy sự cố ngừng hoạt động như thế này, mặc khác, đám tướng nữ tỏ vẻ không quan tâm, cùng tụ lại vui chơi. Vài người đã có thể biến về, nhưng tác dụng phụ chính là tai mèo và đuôi bị giữ lại. Mấy chị em sốt sắng chế lại dược hoàn chỉnh hơn để loại bỏ tác dụng phụ này, tuy trông thích thật nhưng nhìn chung nó khá kỳ quặc nên nhất quyết phải xoá ngay. Tiếc thay không có hiệu quả.

"Có lẽ lúc biến đổi DNA mèo đã trung hoà với DNA mấy chị nên không bỏ được." Ekko cũng tham gia phối dược và nghiên cứu, khi mọi nỗ lực đều thất bại, nhóc con nói như vậy.

"Không thể nào!" Elise phản đối "Chắc chắn có sai sót! Không thể có chuyện không loại bỏ được!"

"Em xin lỗi nhưng kết quả đã cho thấy--"

"KHÔNG THỂ!!! Mấy người có biết đã có chân nhện lại còn mọc tai với đuôi mèo nhìn dị hợm lắm không hả???"

Elise và vài tướng nữ không phải người, tỷ như Ahri, Shyvana, Anivia, v.v. tất nhiên làm loạn một trận. Họ nói không sai, vốn mang đặc điểm của sinh vật khác nay lại mọc thêm cái nữa, cỡ nào nhìn cũng...mất mỹ cảnh, nhất là Ahri. Cô nàng vốn là cáo, tai cáo và đuôi thì khỏi bàn, giờ dính phải cái này, trên đầu Ahri giờ có đến 4 cái tai 2 cáo 2 mèo, đuôi cáo trắng mọc ra đuôi mèo đen thui xen lẫn nhìn có bao nhiêu kinh dị càng khỏi bàn, cô nàng la hét ầm ĩ nãy giờ kháng nghị đòi thuốc giải. Rhaast ngồi bên này, ôm mèo Kayn vuốt ve, mèo nhỏ thoải mái thậm chí còn nằm ngửa, lật cái bụng tròn tròn lên cho hắn xoa, miệng rên rừ rừ thích thú, nghe đám nữ bàn cãi, y hơi lo lắng mở mắt nhìn.

"Không có thuốc giải thì thôi." Rhaast nói, tay chưa hề dừng lại, Kayn tiếp tục híp mắt hưởng thụ "Ngươi có tai với đuôi mèo cũng dễ thương."

"Meo~~"

"Kỳ thực, có đuôi làm chuyện đấy càng tình thú hơn."

"......" Đột nhiên tiếng ồn bàn cãi liền im bặt, mọi người đồng loạt quay qua nhìn Rhaast với ánh mắt quái dị. Rhaast làm như không thấy, tiếp tục vuốt ve mèo nhỏ. Con mèo nào đấy nghe vậy liền đỏ mặt lợi hại, kêu 'meo meo' kháng nghị, chân ngắn cũn quơ quào muốn cào Rhaast nhưng vì thoải mái quá mà bất giác quên luôn. Nhìn thì nhìn, nhưng có mấy người bắt đầu nghĩ lại, bên nữ không phải không có cặp nha, nhờ ý kiến của Rhaast mà có mấy người tự nhủ thử một lần xem sao. Vài cha nội bên đám công nghe vậy cũng nảy sinh tư tưởng đồng dạng, tất nhiên ngay lập tức bị các bạn thụ đánh cho sưng mặt.

Vì hiện trường nơi nơi đều là mèo, vài người còn hảo tâm mua mấy món đồ chơi cho mèo như cây bông lau, cuộn len hoặc hộp giấy, vân vân... cho nên tình huống có chút dở khóc dở cười. Chúng ta có thể thấy chỉ cần đặt hộp giấy ngay giữa đường liền có mấy mẹ mèo chui vào đó ngồi thậm chí còn tranh nhau, hoặc đẩy một cuộn len ra lập tức có mấy mẹ nhào tới.

"Gì thế này??? Cơ thể tự động làm không rõ nguyên do!!!"

"Ai tui mới không thèm chơi với len... Meooooooo!!"

"Ê má kia!!! Đừng ngậm chuột chết quăng vào người tui chứ!!!"

"Tui kêu bà bỏ chuột chết cũng không có bảo bắt chim!!!"

"Quác!! Quác!!! Quác!!" Đây là Azir, là chim nên bị mấy chị em rượt chạy rụng cả nùi lông.

Rhaast bất động ngồi nhìn bầy mèo cái đang làm loạn, cúi đầu xem mèo nhỏ nhà mình ngoan ngoãn vờn cuộn len lăn tới lăn lui "Bao giờ ngươi mới biến về lại đây?"

Hết giờ vui chơi, ai về nhà nấy. Rhaast để Kayn trên giường, còn hắn ra ngoài, mèo nhỏ lăn lộn buồn chán, định nhảy lên tủ lật tạp chí ra coi. Bất chợt bụng Kayn quặn lên vì đau, mèo nhỏ co người lại lăn trở về giường, kêu lên mấy tiếng 'meo' đứt quãng. Đau quá! Chuyện gì vậy? Sao bụng lại đau thế này?? Rhaast! Cứu ta với! Cả người Kayn vặn vẹo vì đau, y thậm chí còn nghe được tiếng xương cốt kêu răng rắc. Lúc Rhaast trở lại, hắn vội lao đến giường khi thấy mèo nhỏ co người kêu thảm thiết "Kayn?! Ngươi làm sao vậy??" Nhưng đáp lại hắn chỉ là mấy tiếng mèo vụn vặt. Chợt ánh sáng loé lên từ cơ thể mèo nhỏ làm Rhaast loá mắt, hắn không thể không che mắt lại. Chẳng lẽ đang biến về sao? Có tác dụng rồi? Hắn nghĩ, cố gắng nhìn xuyên qua luồng sáng, chờ đợi. Khi ánh sáng biến mất, Rhaast chớp mắt nhìn nơi bé mèo của hắn từng hiện diện. Chỗ đó hiện tại là Kayn hình dạng người và đang khoả thân.